Nhiên kể Mùa lạnh lắm, người ta cần sự an ổn để ấm áp...

Mùa lạnh lắm, người ta cần sự an ổn để ấm áp hơn.

Tôi nghĩ về sự hằn học người ta dành cho đồng loại. Mấy hôm nay tôi lại nghe Hai Triệu Năm, nghe đi nghe lại. Bao nhiêu trong chúng ta đồng tình rằng, loài người tiến hóa là để cô đơn?
Sống trong cô đơn, đó là điều tôi không phủ nhận rất nhiều năm nay. Đó là điều tôi vẫn từng nhủ với chính mình, nói với bạn bè. Tôi vẫn nhớ, có lần bạn tôi hỏi, ở một mình lâu như vậy có cô đơn không? Tôi không hề ngần ngại nói, có!
Người ta phải cô đơn đến thế nào để thản nhiên chấp nhận mình có cuộc sống như vậy mà không mang chút buồn bực hay tiếc nuối?
Dần dần, tôi chuyển từ cô đơn thành cô độc. Tìm niềm vui trong sự một người của mình. Điều đặc biệt là, khi cô độc người ta sẽ biết yêu những cô đơn. Bởi đó là một phần tạo nên tôi của hiện tại. Trân quý những vui buồn của chính mình.
Mấy hôm nay trở lạnh, gió cứ miết mải thổi qua ban công nhỏ, tôi đứng đó nhìn xe cộ tấp nập ngược xuôi. Chẳng tìm thấy tâm trí mình ở đó.
Điều tôi may mắn hơn những người ra đi, là khi tôi lên tiếng nói cần, tôi có người bên cạnh. Những người bạn vẫn âm thầm dõi theo tôi, thi thoảng, ở những dòng trạng thái vô thưởng vô phạt tôi đăng, họ nhắn tin hỏi chuyện, “vẫn ổn chứ”.
Có bao nhiêu người không may mắn được như vậy. Có bao nhiêu người đủ tin cậy để nói rằng, “không ổn chút nào”.
Tôi là một người xa lạ chứa đựng bí mật của những người xa lạ.
Tôi là một người thân quen chứa đựng câu chuyện của những người thân quen.
Tôi từng nghĩ, niềm vui của mình, nụ cười của mình mang đến nguồn năng lượng tích cực cho người khác.
Sau cùng nhận ra, không phải. Sự tin tưởng nhau giúp tôi được là mình.
Tôi xấu cũng được, sai cũng được. Nhưng họ bảo bọc tôi bởi sự chân thành và sẻ chia.
Em nói với tôi rằng, cuộc đời ngắn ngủi, tiếc chi dịu dàng.
Anh nói với tôi rằng, anh nhìn thấy mặt trời trước tôi rất nhiều ngày, anh muốn tôi đón được nhiều bình minh hơn anh – từng gặp.
Tôi nhận ra, ai đó tìm đến tôi bởi sự ích kỷ của chính họ, tôi không cần tiếc nuối, và cũng không cần phải để tâm.
Tôi được quyền rời xa cuộc sống của họ, nhưng không phải bằng cách tước đi mạng sống của mình.
Có những ngày, người ta tỉnh dậy với sự trống rỗng và vô định.
Hãy tin, có những người vẫn như mình – và bền bỉ tìm kiếm điều thuộc về bản thân họ – ít nhất là thể xác ấy. Tinh thần ấy.
Tôi vẫn là tôi, vẫn khóc, vẫn cười, vẫn tin rằng rồi mình sẽ ổn.
Mỗi chúng ta đến với cuộc đời này với những hành trình của cá nhân mình. Tôi không trách, nếu bạn mệt mỏi và lựa chọn dừng lại bước đi của mình.
Nhưng cũng vẫn là tôi, sẽ ở giữa mùa đông lại, đứng ở ban công đầy gió, ấp lấy một ly trà ấm, khoác thêm chiếc khăn mỏng. Mùa lạnh lắm, người ta cần sự an ổn để ấm áp hơn.

 

An nhiên

Dẫu rằng có từ bỏ, thì cứ tin, đôi bàn tay sẽ còn đưa ra để đón nhận.

BÀI VIẾT HAY XEM

Những kẻ mộng mơ – Elvis Nguyễn – Khi cô đơn gọi tên

Khi cô đơn gọi tên - Gửi “Những kẻ mộng mơ” “Giữa thành phố cô đơn này… Chúng ta cô đơn, chúng ta trống trải.” -...

Thạch Sùng còn thiếu mẻ kho – Chuyện cổ tích dành cho người lớn

Mấy hôm gần đây tôi có tìm tài liệu về “mẻ” và bỗng nhớ đến một câu tục ngữ, “Thạch Sùng còn thiếu mẻ...

[Độc hành – Mộc Châu] Khám phá Nhà của mẹ – MAMA’s house hotel

Tôi đến MAMA’s house hostel trong một buổi chiều đầy nắng. Mộc Châu, trong vắt trong veo, khác hẳn những xô bồ của Hà...