Nhiên kể Lá thư số 04

Lá thư số 04

Chào cô gái xinh đẹp,

Bây giờ là một giờ ba mươi tám phút sáng, và Nhiên đang vừa nghe một list nhạc buồn thật buồn, vừa viết thư cho em. Thú thật lúc này đầu óc Nhiên trống rỗng, nhiều lúc thấy 24 giờ cho một ngày là không đủ, có khi nào em thấy như vậy không? Người ta bận rộn đến mức mà đến thời gian để cưng chiều chính mình cũng thiếu hụt.

Đã khi nào em thấy bản thân cô độc giữa thế giới rộng lớn, hay là cô độc trong chính ngôi nhà của mình?

Đã khi nào em cần ước mơ, em cần phương hướng, em cần nước mắt? Cần một người tiến tới và thắp sáng cho em trong đêm đen?

Đã bao giờ?

Nhiên.

Previous articleLá thư số 03
Next articleLá thư số 05

An nhiên

Dẫu rằng có từ bỏ, thì cứ tin, đôi bàn tay sẽ còn đưa ra để đón nhận.

BÀI VIẾT HAY XEM

Những kẻ mộng mơ – Elvis Nguyễn – Khi cô đơn gọi tên

Khi cô đơn gọi tên - Gửi “Những kẻ mộng mơ” “Giữa thành phố cô đơn này… Chúng ta cô đơn, chúng ta trống trải.” -...

Thạch Sùng còn thiếu mẻ kho – Chuyện cổ tích dành cho người lớn

Mấy hôm gần đây tôi có tìm tài liệu về “mẻ” và bỗng nhớ đến một câu tục ngữ, “Thạch Sùng còn thiếu mẻ...

[Độc hành – Mộc Châu] Khám phá Nhà của mẹ – MAMA’s house hotel

Tôi đến MAMA’s house hostel trong một buổi chiều đầy nắng. Mộc Châu, trong vắt trong veo, khác hẳn những xô bồ của Hà...