Lá thư số 04

Chào cô gái xinh đẹp,

Bây giờ là một giờ ba mươi tám phút sáng, và Nhiên đang vừa nghe một list nhạc buồn thật buồn, vừa viết thư cho em. Thú thật lúc này đầu óc Nhiên trống rỗng, nhiều lúc thấy 24 giờ cho một ngày là không đủ, có khi nào em thấy như vậy không? Người ta bận rộn đến mức mà đến thời gian để cưng chiều chính mình cũng thiếu hụt.

Đã khi nào em thấy bản thân cô độc giữa thế giới rộng lớn, hay là cô độc trong chính ngôi nhà của mình?

Đã khi nào em cần ước mơ, em cần phương hướng, em cần nước mắt? Cần một người tiến tới và thắp sáng cho em trong đêm đen?

Đã bao giờ?

Nhiên.


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *