Đi thôi, đôi chân bé nhỏ!

Đi thôi, đôi chân bé nhỏ!

Có người hỏi tôi rằng, tôi đã đi nhiều nơi chưa?

Câu hỏi thật khó trả lời, tôi không biết định lượng của người hỏi thế nào để mà trả lời là nhiều hay ít. So với những bạn nhỏ còn tuổi đến trường, có lẽ tôi đi nhiều. So với những bạn bè của mình, hay những người tôi quen thì có lẽ tôi đi ít. Nhưng tôi đã đến những nơi đặc biệt, tôi cho là như vậy.

Tôi là một đứa nhỏ được sinh ra ở một thị trấn nhỏ miền núi, đó là một thị trấn yên bình, tôi lớn lên trong yên bình và hòa mình với cuộc sống tự nhiên. Tôi thích cỏ lá, thích núi đá, nhiều khi chỉ cần ngửi thấy mùi tươi mới của cây cối sau cơn mưa rào cũng khiến tôi thấy vui vẻ. Rồi từ thị trấn nhỏ, tôi đến một nơi rộng lớn hơn, thành phố. Sau thành phố, tôi đi ra khỏi mảnh đất của mình, đến thủ đô đông người tấp nập. Hồi mới vào đại học, tôi nhát lắm. Mỗi lần băng qua đường, cậu bạn thân tôi vẫn đưa tay để tôi bám vào, và đi theo.

Nhát vậy, rồi tôi cũng lựa chọn, đi ra khỏi đất nước của mình.

Quãng đường tôi đi, ban đầu tính theo cây số, về sau tính theo thời gian. Những ngày tôi xa cách, ban đầu đong đếm được, về sau, thường là chuỗi ngày.

Tôi có sự kiên định với mỗi chuyến đi. Tôi không nghĩ nhiều, chỉ xem mình có đủ sức khỏe, thời gian và độ dày của ví tiền mà thôi. Cứ thế mà lên đường.

Rồi sau này, những nơi tôi đến, những món ăn được nếm, những khoảnh khắc được ngắm nhìn… tất thảy đều bất tri bất giác lưu lại trong não bộ. Thi thoảng một kí ức ùa về, “hóa ra mình đã đến nơi ấy”.

Những hành trình của mình, tôi thường lưu lại trong những trang viết.  Lúc nào cũng vậy. Duy chỉ, tôi nhận ra. Hành trình nào cũng có hồi kết, nhưng hành trình trong trái tim mình thì chưa lúc nào dừng lại.

Tôi đi từ khi trái tim non nớt chỉ có vài vết xước. Đi với trái tim có những vết rạch, vết sẹo. Và giờ, khi tôi cảm thấy mình đã lấp đầy những tủi giận, thì…

Có một khoảng thời gian, tôi đẩy mình vào con đường sống cuộc đời người khác. Đánh rơi cái tôi – thứ bấy lâu là niềm kiêu hãnh của chính mình. Tôi làm những điều mình không muốn, tôi nói những điều không thật lòng, tôi trở thành một người mà mình hờn ghét.

May là, cái gì cũng có giới hạn của nó. Nhặt niềm kiêu hãnh đã lấm lem đất bụi. Để lại sự đớn hèn. Lại đi, lại kiêu hãnh như đã từng.

Có một bài thơ, tôi viết về chính mình.

Tháng Giêng

Lộc non biêng biếc

Có câu chuyện nào

chỉ có buồn và đau

Đó không phải

chuyện về con,

mẹ nhỉ

Và nếu

có câu chuyện nào

không mang giọt lệ

Hẳn không phải điều

con sẽ kể ra

Con từng là

đứa trẻ đi xa

Từng mang trên vai

ước mơ của cha mẹ

Từng trở về

ở bên thỏ thẻ

Có thể không

con gánh

mơ ước

của riêng mình

Đó là một con đường

vô hình

Một lối đi

chỉ mình con định dạng

Là bình minh

hoàng hôn

hay chạng vạng

Nếu không đi

Nào biết được

tương lai của mình

 

Nếu có ai

nói con vô tình

Người ta không nói sai

mẹ nhỉ

Người ta nói

Thì con tiên trách kỉ

So đo chi

Đúng sai với người đời

Con đã quen

những người

coi mình là mặt trời

Cũng quen những người

là bóng tối

Con luôn mong

mình đứng giữa lối

Là bình minh sáng rọi

Chẳng gắt gao

Ai cũng có ước mơ bay cao

Nhưng đâu phải

Ai cũng dám làm chim ưng

nghiêng mình chao liệng

Ai cũng như ai

Mang trong mình câu chuyện

Cũng như nhau

Có những rối bời

Chuyện của con

Chẳng kể thành lời

Bởi mỗi ngày

bình minh luôn tới

Rồi nỗi buồn này

Thay bằng niềm vui mới

Và con

vẫn đi tới

Dù chấp chới

hay chơi vơi…

 

Phải rồi, tôi vẫn đi, vẫn sẽ đi. Hành trình trái tim vẫn sẽ được kể lại với niềm vui và nỗi buồn, sợ hãi và dũng cảm, nước mắt và nụ cười, yêu thương và yêu thương.

Tôi đã đi rất lâu, đi từ khi mình chưa biết yêu – đổ vỡ – hàn gắn – yêu thương. Và rồi, tôi vẫn sẽ yêu – bởi yêu thương là điều gì đó cần vun vén, ngày từng ngày.

Giống như nàng cúc vạn thọ đỏng đảnh của tôi.

Đi vắng hai ngày, khi trở về thấy nàng khỏe mạnh, nhú thêm chồi mới, trái tim tôi, lại rung lên một hồi.

Nhiên.

 


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *