Chỉ bởi tiếp tục sống (3)
Chỉ bởi tiếp tục sống

Chỉ bởi tiếp tục sống (3)

Trong cuộc đời này, tôi cảm kích nhất hai việc: một là, tôi sinh ra tại Bắc Hàn, hai là, tôi đã trốn thoát khỏi Bắc Hàn. Hai việc này  khiến tôi có ngày hôm nay, dù là ai muốn dùng một đời an ổn của họ để trao đổi, tôi cũng không cần. Cũng bởi vậy, cuộc đời của tôi so với những gì người ta nhìn thấy phức tạp hơn, khó khăn rất nhiều.

Tôi cũng giống nhiều người Bắc Hàn, thoát ly quê hương, định cư ở Nam Hàn. Nam Hàn vẫn coi chúng tôi là công dân, dường như với việc phân chia biên giới và gần 70 năm quan hệ xung đột, căng thẳng chưa từng xảy ra, như thể Nam – Bắc Hàn chưa từng phân khai. Nam, Bắc Hàn có chung một huyết mạch, nói chung một ngôn ngữ, chỉ là Bắc Hàn không có trung tâm thương mại, tự do, thậm chí “yêu”, “yêu” ở nơi đó khác với mọi nên trên thế giới này. Cách biểu đạt tình yêu duy nhất của chúng tôi là: kính yêu tuyệt đối với Kim Thị vương triều (dòng tộc Kim Thị). Chính quyền Kim Thị  đóng cửa tuyệt đối thông tin, ti vi, điện ảnh, phát thanh từ thế giới bên ngoài. Bắc Hàn không có internet quốc tế, không có wiki. Tất cả sách trên thị trường đều tuyên truyền rằng quốc gia chúng tôi là quốc gia vĩ đại nhất trên thế giới – cho dù Bắc Hàn có quá nửa là người nghèo, rất nhiều người suy dinh dưỡng trong thời gian dài. Chính phủ Bắc Hàn thậm chí không coi mình là Bắc Hàn mà là Triều Tiên. Mà Triều Tiên mới là đất nức Hàn Quốc thật sự, một nước hoàn mỹ vô khuyết xã hội chủ nghĩa, mục đích sống của 25 triệu dân trên mảnh đất ấy là vì vị lãnh đạo Kim Jong Un mà phục vụ. Rất nhiều người thoát ly khỏi Bắc Hàn gọi mình là “Người thoát Bắc”, bởi vì chối từ sứ mệnh của mình – vì lãnh tụ mà cống hiến sinh mênh, đồng thời chúng tôi cũng vứt bỏ đi trách nhiệm. Đảng cầm quyền Bắc Hàn gọi chúng tôi là “Giặc phản quốc”, dù là chúng tôi có nghĩ cách quay về nước thì khi quay lại cũng sẽ bị bắt đi tử hình.

Không chỉ bịt kín thông tin trong nước, đối với thế giới bên ngoài cũng vậy. Chính phủ tuyệt đói cấm người dân tiếp xúc với truyền thông từ thế giới bên ngoài, cũng không để người nước ngoài nhìn thấy chân tướng của Bắc Hàn. Bởi vậy Bắc Hàn được gọi với cái tên “Ẩn sỹ vương quốc”. Bởi vì chính phủ Bắc Hàn kịch liệt bảo mật, thần bí, không cho thế giới bên ngoài biết được những thông tin trong nước. Chỉ có những người thoát khỏi Bắc Hàn như chúng tôi mới có thể nói ra chân tướng trong nước, và câu chuyện không được tiết lộ của chúng tôi mới được người ta biết đến.

Mùa xuân năm 2009, tôi đặt chân đến Nam Hàn. Năm đó tôi mới 15 tuổi,  không có tiền, trình độ chỉ ở mức học sinh lớp Hai. Năm năm sau, tôi trở thành sinh viên năm Hai của một trường đại học thuộc top của Seul, ngành học Cảnh sát hành chính, dần dần nhận thức được nơi tôi sinh ra đã tước đi quyền tư pháp chính nghĩa mà chúng tôi cần được có.

Tôi đã từng nói về việc tôi thoát Bắc Hàn,  kể về việc bọn buôn người đã lừa tôi và mẹ đến Trung Quốc thế nào, và bởi không để bọn buôn người ức hiếp tôi, mẹ đã hi sinh chính bản thân bà. Đến Trung Quốc, chúng tôi bắt đầu tìm kiếm tin tức của chị tôi nhưng  dường như không có chút dấu vết nào cả. Về sau, ba tôi cũng chạy thoát được đến Trung Quốc, chúng tôi cùng nhau tìm kiếm nhưng vài tháng sau, do không được điều trị nên ba tôi qua đời. Năm 2009, một vị truyền Cơ đốc giáo đã cứu chúng tôi, đưa chúng tôi tới biên giới Mông Cổ và Trung Quốc. Trong một đêm mùa đông dài như bất tận, chúng tôi từ đó bộ hành, vượt qua tiết trời băng giá, vượt qua sa mạc khô cằn, nhìn theo chỉ dẫn của những ngôi sao trên trời cao, đi về hướng của tự do.

Những sự việc đó đã trải qua, nhưng vẫn như những câu chuyện chẳng thể tưởng tượng được.

Từ vượt qua sông Áp Lục đến Trung Quốc, từ Trung Quốc đến Nam Hàn để có một cuộc sống mới – trong hai năm ấy, rốt cuộc đã xảy ra những gì, trong cuốn sách này, có mẹ tôi là rõ nhất. Quãng thời gian đã qua, tôi hầu như không nói với những người thoát Bắc Hàn, những người tôi quen biết nhắc đến. Tôi vẫn cho rằng, chỉ cần không thừa nhận quãng thời gian không đẹp đẽ ấy, nó sẽ từ từ rồi sẽ biết mất trong kí ức của tôi rằng. Tôi tự thuyết phục mình rằng, có rất nhiều việc chưa từng xảy ra, thậm chí tôi còn dạy chính mình quên đi tất cả những chuyện ấy.

Sau đó, khi tôi viết cuốn sách này tôi mới phát hiện ra, nếu thiếu đi chân tướng hoàn chỉnh ấy, cuộc đời tôi mất đi sức mạnh, cũng mất đi ý nghĩa. Dưới sự giúp đỡ của mẹ, quá khứ ở Bắc Hàn, ở Trung Quốc  – những kí ức đã từng lãng quên như một cơn ác mộng dần dần trở lại trong não bộ. Có những kí ức rõ ràng đến dọa người, có những kí ức lại mờ nhạt không rõ ràng hoặc như bức tranh loạn những nét vẽ, rơi vung vãi trên nền đất. Quá trình viết cuốn sách này, với tôi giống như quá trình tìm lại hồi ức, cũng là sắp xếp những mảnh kí ức, mang đến ý nghĩa cho quá trình ấy.

Ngoài việc viết, việc đọc cũng giống tôi chỉnh lý lại những gì tôi nhận thức về thế giới. Sau khi đến Nam Hàn, thứ nhất, tôi có cơ hội tiếp xúc với bản dịch các tác phẩm kinh điển thế giới, tôi đọc rất nhiều sách, về sau tôi dần dần có thể tự đọc sách tiếng Anh. Sau khi động bút viết sách, tôi vô tình đọc được một câu nói nổi tiếng của tác giả Joan Didion “Chúng tôi bởi kể những câu chuyện mà tiếp tục sống.” bởi chúng tôi có hoàn cảnh sống đặc biệt, câu nói đó như thức tỉnh tôi, trong trí óc tôi cứ xoay vần không nghỉ. Tôi đã nghĩ thông suốt.  Có những lúc, cách duy nhất để thoát ra khỏi kí ức, là biến kí ức thành những câu chuyện, bắt đầu diễn giải những câu chuyện khó nói thành lời thành những câu chuyện có ý nghĩa.

Trong hành trình tìm đến tự do của mình, tôi đã chứng kiến những nhân tính hiểm ác, nhưng cũng nhìn thấy vẻ đẹp mỹ thiện của sự giúp đỡ lẫn nhau, thậm chí là hi sinh bản thân vì người khác trong cảnh giới bi thảm. Tôi biết, con người vì mạng sống có thể đánh mất đi nhân tính, nhưng tôi cũng biết được, nhân cách sáng ngời thì cũng không bao giờ bị dập tắt, chỉ cần nhìn thấy dưỡng khí của tự do, sức mạnh của tình yêu, vẻ đẹp ấy lại thêm một lần nữa bừng sáng.

Bởi vì tiếp tục sống, tôi đã đưa ra biết bao nhiêu lựa chọn, cuốn sách này, là tôi – và kết nối những những những lựa chọn tôi đã đưa ra.

Nhiên.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

X